Mời viết bài cho tuyển tập "Viết cho người tôi yêu"
2015-09-30 10:05
Tác giả:
Chặng đường ta đã đi luôn có sự đồng hành của những người ta yêu thương. Trong tim mỗi người luôn có một vị trí dành cho một người mà ta yêu thương nhất.
Người tôi yêu là người đã cùng trải qua bao giông gió cùng tôi.
Người tôi yêu là người luôn ở bên mỗi khi tôi mệt mỏi, yếu lòng. Đời nhiều giông bão, chỉ có những phút giây được người ôm vào lòng, tôi mới tìm thấy bình yên.
Người tôi yêu đã cho tôi những bài học quý giá mà suốt cả cuộc đời tôi chẳng thể nào quên.
Tôi yêu người bởi vì những tiếng cười và cả những giọt nước mắt của người luôn theo tôi trên suốt chặng đường dài.
Tôi yêu người bởi vì không ai có thể thay thế được người trong trái tim tôi.
Hôm nay, tôi muốn gác lại những công việc bộn bề để dành thời gian viết về người tôi yêu. Tôi hy vọng rằng bài viết của mình, sẽ được chọn in trong tuyển tập tiếp theo của Blog Radio để tôi có cơ hội dành tặng người món quà nhỏ bé, giản dị nhưng chân thành vô cùng.
Tiếp nối thành công của những tuyển tập trước như “Hãy yêu khi còn có thể”, “Tớ từng thích cậu như thế đấy”, “Mở lòng và yêu đi”,…blogradio.vn xin mời các bạn cùng tham gia viết bài cho tuyển tập tiếp theo “Viết cho người tôi yêu”.
Cuốn sách với những câu chuyện, những dòng chia sẻ đầy cảm xúc về người mà bạn yêu thương. Yêu thương không phải bao giờ cũng có thể nói thành lời, vậy thì hãy để Blog Radio chuyển hộ bạn lời yêu thương ấy thông qua cuốn sách “Viết cho người tôi yêu”, dự kiến phát hành vào đầu năm 2016.

Bạn vui lòng bớt chút thời gian đọc thể lệ như sau:
1. Thời gian nhận bài
- Thời gian nhận bài: từ 01/10/2015 – 31/12/2015
- Thời gian kết thúc đăng bài trên website: 20/01/2016 (dự kiến)
- Thời gian công bố những tác giả có bài viết được chọn: 2/2016 (dự kiến)
- Thời gian phát hành sách: quý 1 - 2016 (dự kiến)
2. Địa chỉ nhận bài
- Email: blogradio@dalink.vn, tiêu đề email ghi rõ: “Tôi yêu_Tên tác phẩm_Tên tác giả”.
VD: “Tôi yêu_Yêu thương trong trái tim tôi_Hằng Nga”.
- Chi tiết liên hệ: 04.37725502 – số máy lẻ 128
3. Yêu cầu
- Mỗi tác giả gửi không quá 05 bài viết.
- Thể loại: truyện ngắn và tản văn.
+ Truyện ngắn: không quá 4000 từ.
+ Tản văn: không quá 2000 từ.
- Trong bài viết ghi rõ: bài viết tham dự tuyển tập "Người tôi yêu nhất", họ tên (hoặc bút danh) người viết, email, số điện thoại, link Facebook cá nhân (nếu có).
- Bài dự thi có định dạng Word 97 – 2003 (*.doc) hoặc paste trực tiếp nội dung vào phần thân email.
- Bài viết không mắc lỗi chính tả, lỗi ngữ pháp, lỗi đánh máy.
- Khuyến khích gửi sáng tác mới, chưa từng xuất hiện trên bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào.
- Không chấp nhận những bài viết đã đăng báo, in sách, đăng trên website khác, đã hoặc đang tham gia cuộc thi viết khác.
- Không khuyến khích các bạn đồng gửi bài dự thi đến các cơ quan báo chí, truyền thông khác.
- Tác giả chịu trách nhiệm về bản quyền bài viết. Blog Radio không chịu bất cứ trách nhiệm nào nếu như xảy ra tranh chấp, khiếu nại bản quyền.
- Những bài viết vi phạm quy định, khi bị phát hiện sẽ bị loại.
- BBT sẽ đăng bài dự thi lên website blogradio.vn, xuất bản ra chuyên mục phù hợp và đồng xuất bản ra box Cuộc thi viết. Những bài viết hay nhất sẽ được chọn chuyển thể thành Blog Radio và những chuyên mục phát thanh khác.
- BBT có quyền thay đổi tiêu đề, biên tập cho phù hợp với tiêu chí của trang.
4. Quyền lợi của tác giả
- Những tác giả có bài viết được chọn in sách sẽ có nhuận bút, sách biếu và được giới thiệu bản thân trên website blogradio.vn.
5. Tiêu chí tuyển chọn in sách
- Bài viết do BBT lựa chọn.
- Ưu tiên những bài viết nhận được nhiều sự đồng cảm của độc giả, thể hiện qua số lượt thích, chia sẻ và bình luận trên mạng xã hội.

Khuyến khích các bạn like và share lên các mạng xã hội bằng plug-in xã hội ở đầu và cuối mỗi bài đăng

Khuyến khích các bạn comment bằng plug-in Facebook ở chân trang
- blogradio.vn trân trọng thông báo
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười


