Mời viết bài cho tuyển tập “Mở lòng & Yêu đi!”
2014-11-07 01:00
Tác giả:
Có những người đã từng đi qua cuộc đời ta. Ta vẫn nghĩ nếu thiếu họ ta sẽ không thể nào sống được, nhưng thực tế là họ đã đi, còn ta vẫn phải sống. Ta vẫn nghĩ sau họ ta không thể yêu thêm một người nào khác nữa, nhưng thực tế là ta có thể. Chỉ có điều khi nào người ấy mới tới và ta có mở lòng đón nhận họ hay không mà thôi.
Đừng sợ tổn thương mà khép chặt lòng mình bạn ạ! Hãy cứ sống hết mình, rồi yêu thương sẽ đến.
Nếu người ấy chưa đến, không sao cả, bạn hãy cứ sống trọn vẹn cho ngày hôm nay trước khi người ấy xuất hiện.
Hãy mở lòng và yêu đi! Ai rồi cũng cần một bến đỗ cho riêng mình.
“Khóc xong rồi, đóng cửa trái tim lại cũng không sao, thời gian sẽ làm quá khứ ngủ yên, làm vết thương trong em lành lại. Nhưng chỉ một thời gian thôi em nhé, rồi hãy mở cửa lòng mình đón nhận một tình yêu mới, đâu đó sẽ có người xứng đáng hơn đang chờ em”.
blogradio.vn trân trọng mời các bạn đọc gần xa tham gia viết bài cho tuyển tập “Mở lòng & Yêu đi” – cuốn sách đặc biệt dành cho Valentine 2015. Cuốn sách với những câu chuyện, những tâm sự của những người đã từng trải qua đổ vỡ, mất mát và đau khổ. Nhưng vượt qua những tổn thương đó, họ vẫn mở cửa trái tim để đón nhận những yêu thương mới, hạnh phúc mới mà họ xứng đáng được nhận.

Thể lệ tham gia như sau
1. Thời gian nhận bài
- Thời gian nhận bài: từ 7/11/2014 – 30/12/2014
- Thời gian kết thúc đăng bài trên website: 15/01/2015 (dự kiến)
- Thời gian công bố những tác giả có bài viết được chọn: 1/2015 (dự kiến)
- Thời gian phát hành sách: 2/1014 (dự kiến)
2. Địa chỉ nhận bài
- Email: blogradio@dalink.vn, tiêu đề email ghi rõ: “Hãy yêu đi_Tên tác phẩm_Tên tác giả”.
VD: “Hãy yêu đi_Yêu thêm lần nữa_Chi Mai”.
- Chi tiết liên hệ: 04.37725502 – số máy lẻ 128 (gặp biên tập viên Blog Radio).
3. Yêu cầu
- Mỗi tác giả gửi không quá 05 bài viết.
- Thể loại: truyện ngắn và tản văn.
+ Truyện ngắn: không quá 4000 từ.
+ Tản văn: không quá 2000 từ.
- Trong bài viết ghi rõ: họ tên (hoặc bút danh), email, số điện thoại, link Facebook cá nhân.
- Bài dự thi có định dạng Word 97 – 2003 (*.doc) hoặc paste trực tiếp nội dung vào phần thân email.
- Bài viết không mắc lỗi chính tả, lỗi ngữ pháp, lỗi đánh máy.
- Khuyến khích gửi sáng tác mới, chưa từng xuất hiện trên bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào.
- Không chấp nhận những bài viết đã đăng báo, in sách, đăng trên website khác, đã hoặc đang tham gia cuộc thi viết khác.
- Không khuyến khích các bạn đồng gửi bài dự thi đến các cơ quan báo chí, truyền thông khác.
- Những bài dự thi vi phạm khi bị phát hiện sẽ bị loại và BTC sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm nào nếu như xảy ra tranh chấp bản quyền. Nếu bạn phát hiện ra bài vi phạm, hãy thông báo cho Blog Radio biết.
- BBT sẽ đăng bài dự thi lên website blogradio.vn, xuất bản ra chuyên mục phù hợp và đồng xuất bản ra box Cuộc thi viết. Những bài viết hay nhất sẽ được chọn chuyển thể thành Blog Radio và những chuyên mục phát thanh khác.
- BBT có quyền thay đổi tiêu đề, biên tập cho phù hợp với tiêu chí của trang.
4. Quyền lợi của tác giả
- Những tác giả có bài viết được chọn in sách sẽ có nhuận bút, sách biếu và được giới thiệu bản thân trên website blogradio.vn.
5. Tiêu chí chọn bài
- Bài viết do BBT lựa chọn.
- Ưu tiên những bài viết có lượt đọc và bình luận nhiều nhất.

Khuyến khích các bạn like và share lên các mạng xã hội bằng plug-in xã hội ở đầu và cuối mỗi bài đăng

Khuyến khích các bạn comment bằng plug-in Facebook ở chân trang
- blogradio.vn trân trọng thông báo

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.


